Chùm thơ lục bát hay về tình yêu lãng mạn gây thương nhớ nhất

Chùm thơ lục bát hay về tình yêu siêu lãng mạn và ngọt ngào giúp bạn giãi bày tâm tư tình cảm đến với đối phương. Tình yêu là thứ tình cảm khó nói nên lời nhất, dẫu biết yêu đấy, thương đấy nhưng lại chưa biết mở lời thế nào. Những vần thơ lục bát hay về tình yêu dưới đây như chia sẻ nỗi lòng bạn, cùng đồng hành với bạn để đến gần hơn trái tim của đối phương. Mời quý độc giả cùng đón đọc những câu thơ lục bát hay về tình yêu rất đỗi nhẹ nhàng, bay bổng dễ đi vào lòng người ngay sau đây nhé.

Chùm thơ lục bát hay về tình yêu lãng mạn gây thương nhớ nhất

1, Vì Đâu Nên Nỗi
Tà dương khởi sắc đường chiều
Chân son trỏ gót liêu xiêu dòng đời
Rộn ràng ong bướm lả lơi
Đây đôi mắt biếc kia ngời dáng xuân
Ngậm ngùi hai chữ phù vân
Vận vào thế cuộc gian truân nửa vời
Giọt hồng bao lượt đầy vơi
Giọt tình bao bận nổi trôi sóng cồn
Chơ vơ người xác tôi hồn
Người hình tôi bóng chon von cõi này
Nửa đời trả kiếp thương vay
Tóc xanh giờ đã đong đầy khói sương
Gặp nhau đây ! Giữa đời thường
Tôi đi vừa hết nửa đường… mây bay
Chiều buông hồn ngật ngừ say
Trả vay còn một kiếp này tình ơi!
——————
2, Lòng Yêu Đương
Yêu yêu yêu mãi thế này!
Tôi như một kẻ sa lầy trong yêu
Cao bao nhiêu thấp bấy nhiêu
Một hai ba bốn năm chiều rồi… thôi
Nơi này chán vạn hoa tươi
Để yên tôi hái đừng mời tôi lên
Một đi làm nở hoa sen
Một cười làm rụng hàng nghìn hoa mai
Hương thơm như thể hoa nhài
Những môi tô đậm làm phai hoa đào
Nõn nà như thể hoa cau
Thân hình yểu điệu ra màu hoa lan
Ai yêu như tôi yêu nàng
Họp nhau lại, họp thành làng cho xinh
Chung nhau dựng một trường đình
Thờ riêng một vị thần linh là Nàng…
—————————
3, Xin Đừng
Tim em hóa đá lâu rồi
Anh còn chăm chút đầy vơi lửa lòng
Mắt em lệ đã cạn dòng
Anh đem giông bão xoay vòng làm chi
Em từ hát khúc biệt ly
Máu tim như đã có đi không về
Tơ trời bao lượt kết se
Đò tình bao chuyến nặng nề từ khi …
Lỡ làng hai chữ vu quy
Thân em gửi cửa từ bi nửa vời
———————–
4, Giá Như
Nhớ xưa em bảo cùng anh:
Nếu mai hai đứa chúng mình chán nhau
Thì đời buồn biết bao nhiêu…
Vô tư anh chẳng nghĩ điều ấy đâu
Ngày vui thấm thoắt qua mau
Bây giờ mình đã xa nhau thật rồi
Người xưa đã vắng bên trời
Lời xưa đã hoá thành lời tiên tri
Tình yêu đến, tình yêu đi
Biết chăng thì cũng làm gì được đâu
Giá ngày ấy chẳng gặp nhau
Chẳng trao ánh mắt, chẳng trao nụ cười
Thản nhiên hai cái mặt người
Dửng dưng đi giữa cuộc đời dửng dưng
Rồi ra mỗi đứa một đường
Không xao xuyến, chẳng vấn vương trong lòng
Chẳng buồn, chẳng nhớ, chẳng mong
Đêm không mộng mị, ngày không đợi chờ…
Giá như hai đứa… ngày xưa
Chán nhau ngay lúc mới vừa gặp nhau…
————————–
5, Tuổi Đá Buồn
Nói nhiều ! Viết cũng thế thôi
Sân trường phượng nở hạ mời xuân đi
Nhà anh bên gốc cây si
Mùa thu ẩm ướt mùa thi chạnh lòng
Những chiều nắng tắt bên song
Chúng mình hai đứa lệ lòng trao nhau
Bài thơ lồng bóng chim câu
Chiều xưa hoa tím đượm màu thủy chung
Khát khao mơ cuộc tương phùng
Tình đời oan trái nghìn trùng cách xa
Thời gian nhạt phấn phai hoa
Em đi với dáng chiều tà nghiêng nghiêng
Ai gieo giông bão lụy phiền
Nên tình hai đứa tựa miền tuyết băng
Đời em mây tím giăng giăng
Đời anh giọt nắng chiều hanh lối mòn
Đâu còn cái thuở chân son
Đâu còn những phút bồn chồn ngẩn ngơ
Đâu còn dệt mộng ươm mơ
Đâu còn cái phút đợi chờ trông nhau
Sông Tương nào biết nông sâu
Để duyên hai đứa mộng sầu vỡ tan
Chiều xưa đừng kết giây oan
Thì nay đâu phải lỡ làng tình vay
—————————
6, Chờ Người
Mắt em còn một chút buồn
Đang tâm anh thả cánh chuồn chuồn bay
Em về nhốt gió heo may
Giấu trăng kỷ niệm quên ngày nắng xiêu
Mười năm cay đắng đã nhiều
Mười năm tim vẫn thầm yêu chính mình
Một chiều nắng xế lung linh
Có con bướm trắng vô tình bay qua
Vườn hồng từ dạo phong ba
Xuân sang khởi sắc trổ hoa bốn mùa
Dòng đời kẻ được người thua
Giọt tình ai hứng còn chừa giọt đau
Chờ người ! Chờ đến bao lâu ?
————————
7, Áo Xanh
Lên mù sương xuống mù sương
Bước xa bờ cỏ xa đường thương yêu
Tuổi thơ em có buồn nhiều
Hãy xin cứ để bóng chiều bay qua
Biển dâu sực tỉnh giang hà
Còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh
—————–
8, Mưa Sầu
Mưa buồn hoa lá tả tơi
Em buồn em khóc cho vơi cuộc tình !
Trăm năm là cuộc hành trình
Bao năm bóng nỡ xa hình người ơi
Díu dan chi một góc đời
Thương vay khóc mướn một thời đắng cay
Bóng chiều tóc phủ màu mây
Ráng chiều chầm chậm đưa ngày vào đêm
Quanh co cỏ ướt mi mềm
Bao thu ta đã lụy phiền trong nhau
Mưa buồn mưa suốt canh thâu
Em buồn anh cũng sầu đau bến tình
Chung riêng duyên phận chúng mình
Như hình với bóng nửa tình nửa ta
Con đường hoa gấm đi qua
Người ơi sao chằng nhạt nhòa trong em
Giọt sầu nhẹ lướt qua tim
Nghe câu lục bát nổi chìm trong tôi
Bây giờ hai đứa hai nơi
Mình em một bóng cuối trời buồn tênh

Chùm thơ lục bát hay về tình yêu lãng mạn gây thương nhớ nhất

————————-
9, Khác Mộng
Cùng giường khác mộng sao em ?
Tình ta đau đớn hơn đem tử hình!
Trăm muôn mơn trớn dục tình
Bằng sao được bóng in hình trong tim!
Nếu anh lạc mất hồn em
Thì ôm thân thể khôn tìm tình yêu!
Ẩm là tim bạn rõi theo
Khi xa biết có người yêu nhớ mình;
Vui là trong dạ đinh ninh
Hai ta, ta chẳng một mình đơn cô.
Buồn là một trái tim trơ.
Phía sau không hậu phương chờ đợi ta!
Giữa khi nắng hạn, lạnh là
Biết ai tin cậy để mà mến yêu!
Anh không muốn mộng phiêu diêu
Muốn yêu em, được em yêu suốt đời
Hỡi em, anh nhớ thương hoài
Kề nhau, mộng đã xa rồi hay sao ?
————————–
10, Thơ Là Gì?
Thơ là tiếng nói con tim
Cầu ô nối nhịp môi tìm bờ môi
Thơ là tiếng nhạc lòng khơi
Là sông Tương của người đời mộng mơ
Thơ là tiếng nói lửng lơ
Là dư âm của đợi chờ trong nhau
Thơ là tiếng nói ban đầu
Là cung thương khúc phượng cầu se duyên
Vua không bạc đãi tôi hiền
Người không rẻ rúng lương duyên nửa vời
Trăm năm thành bại do trời
Rẽ chia là bởi do người tạo nên
Thơ cung trầm tưởng chớ quên
Là trăng là mộng ưu phiền sóng to
Thơ người… thành ý… đắn đo
Gieo vần… nhả chữ… của kho trời dành
——————————-
11, Xin Anh
Ta xin anh… một chút tình
Để làm chiếc bóng bên mình mỗi đêm
Ta xin anh chút êm đềm
Hong khô sợ nhớ bên thềm gió đưa
Ta xin anh chút hương thừa
Mười năm tình vẫn… như chưa từng buồn
Ta xin anh chút cô đơn
Để ta làm ánh trăng lòn qua tim
Ta xin anh chút bình yên
Để ta về với gió hiền cỏ hoa
Mười năm tình dẫu trôi xa
Mười năm ta vẫn mặn mà cùng nhau
Mười năm con nước về đâu
Mười năm ta vẫn còn nhau trong đời
—————————–
12, Yêu Đời
Em ơi! Dẫu sống trăm năm
Đến khi chết xuống, anh nằm không yên
Bởi đời đẹp quá đi, em!
Yêu rồi, yêu mãi, yêu thêm chẳng thừa
Yêu đời biết mấy cho bưa
Cả khi cay đắng đời chưa hết tình…
Tiếng gà lại giục bình minh
Đã yêu cuộc sống, nằm thinh được nào!
Giản đơn chiếc áo mặc vào,
Cởi ra còn nhớ, huống bao năm trường
Yêu đời trong máu, trong xương
Lòng anh hạt muối đại dương bồi hồi
Quê anh cà nhút mặn mòi
Sinh anh muối mặn yêu đời, đó em…
—————————
13, Năm Xưa Đò Cũ
Năm xưa cũng bến sông này
Sánh vai hai đứa cầm tay nhau về
Chạnh lòng tách bến xa quê
Anh… con đò nhỏ… não nề lòng em
Gió Xuân lay động trước thềm
Đò duyên một chuyến êm đềm tình say
Ngỡ rằng mình hóa bóng mây
Hoa tim nở xóa bao ngày bão giông
Bây giờ tình có… như không…
Ra đi là chẳng còn mong ngày về
Giận người dấn bước… xa quê
Sóng xô cũng mặc sương che chẳng màng
Một mình với chiếc đò ngang
Chiều buông ta vẫn thẳng đàng mà đi
—————————
14, Sân Ga Ngày Ấy
Chia tay ngày ấy sân ga
Chúng mình hai đứa nhạt nhòa dòng châu
Ngày xưa người khóc em đau
Ngày sau em khóc… ai lau thay người
Nhạc lòng cứ thế đầy vơi
Giọt tình trả mãi vạn đời chưa xong
Hạ về mà ngỡ đông phong
Xuân sang hồn cứ ngập dòng mưa thu
Trái tim em vẫn ngục tù
Chia tay… mà ngỡ thiên thu mất rồi
Năm xưa… ngày ấy… anh ơi !
Trăm năm dâu bể cuộc đời là đây
———————————-
15, Nhớ Người
Chiều nay mây tím giăng sầu
Nhớ người ngàn dặm nhịp cầu gẫy ngang
Xuân về mà ngỡ thu sang
Mưa tuôn lệ đổ miên man nặng lòng
Giờ em vui sống bên chồng
Thương anh áo mỏng mùa đông lạnh lùng
Phải chi ngày ấy anh mong
Cầu ô nối nhịp mộng lòng chung đôi
Thì nay ta có nhau rồi
Trăm năm… đâu phải nửa vời… lạc nhau
Cách bao sông – bấy nhịp cầu
Cho đôi ta mãi lệ sầu hoen mi
Anh từ cất bước ra đi
Kẻ Âu người Á bất nghì vì đâu ?
Em nghe lòng xót xa đau
Chiều nay hồn có trái sầu vừa rơi
Không tình cũng nghĩa người ơi
Con tim ta suốt một đời vì nhau

Thơ lục bát về tình yêu buồn

Những bài thơ lục bát hay về tình yêu buồn chứa đựng bao tâm tư phiền muộn day dứt cho một mối tình không trọn vẹn, mang đến cảm giác đau như xé lòng. Tình yêu ấy những tưởng là tất cả nhưng rồi bỗng dưng vụt mất tan ra như bong bóng xà phòng vậy đó. Những lời thơ thơ lục bát hay về tình yêu như nói hộ nỗi lòng bạn về nỗi buồn ấy, chia sẻ tiếng trái tim của bạn giúp bạn vượt lên, suy nghĩ đến những điều tốt đẹp để cân bằng lại cuộc sống và hướng tới một tương lai mới hạnh phúc hơn. Cùng đọc những câu thơ lục bát hay về tình yêu buồn ngay dưới đây để cảm nhận nhé

Chùm thơ lục bát hay về tình yêu lãng mạn gây thương nhớ nhất

TRÁI NGANG CUỘC TÌNH

Đường tình sao quá mong manh
Trái ngang bao phủ…mình đành bơ vơ
Nhớ nhau đứng đợi từng giờ
Năm canh thao thức lòng ngơ ngẩn buồn.

Hai hàng nước mắt chợt tuôn
Khi nhìn chớp biển mưa nguồn hai nơi
Lòng canh cánh nhớ một thời
Ngày còn vui bước chung đôi dắt dìu.

Giờ đây đường vắng quạnh hiu
Mình anh lặng lẽ giữa chiều lang thang
Đắng cay chua chát bẽ bàng
Sao em đành bước sang ngang không về.

Dù cho đời lắm nhiêu khê
Nhưng bao kỷ niệm câu thề còn vương
Tình duyên còn mất vô thường
Sao lòng vẫn nhớ vẫn thương nhau hoài.

Thời gian nhanh tựa con thoi
Không duyên nên phải lạc loài thiên thu
Đông sang tuyết phủ mịt mù
Tình vương trái đắng…lời ru ngậm ngùi.

Biết bao giờ mới được vui
Đành thôi cam phận chôn vùi ngày xanh
Xót thương mộng vỡ tan tành
Yêu thương còn lại…long lanh giọt sầu.
———————-
HỒNG NHAN BẠC PHẬN

Đường xưa anh chẳng thèm qua
Thì thương với nhớ đậm đà còn đâu?
Không duyên ôm mối tình sầu
Một đời khắc khoải đớn đau ngậm ngùi.

Giờ đâu còn những ngày vui
Bao nhiêu thương nhớ chôn vùi thời gian.
Trách anh sao quá phũ phàng
Làm em đành phải…chít tang cuộc tình.

Cuộc đời lắm nỗi điêu linh
Đời duyên không nợ nên tình nhạt phai.
Xa nhau nước mắt chảy dài
Bao đêm thao thức lòng lai láng buồn.

Em anh tình chẳng được suôn
Đành thôi thầm lặng đừng đùn đẩy nhau.
Đông sang tuyết trắng một màu
Buồng tim rét buốt…lòng đau đớn lòng.

Còn đâu sáng đợi chiều mong
Nợ duyên lận đận tình chòng chành đưa
Sá chi một mối duyên thừa
Nên tình nay cũng theo mưa cuối chiều.

Một đời nuôi dưỡng chắt chiu
Tưởng rắng suốt kiếp luôn dìu dắt nhau
Ngờ đâu tình đã phai màu
Phận hồng nhan bạc thương đau theo hoài.
———————-
EM CÒN NHỚ HAY ĐÃ QUÊN?

Lệ trào chảy ngược vào tim
Nhớ nhau lần bước đi tìm người thương
Dù cho cay đắng đoạn trường
Anh nguyền không để hai phương trời sầu.

Nhưng giờ em có biết đâu
Trong anh kỷ niệm thuở đầu còn nguyên
Tại bao ngang trái lụy phiền
Nên tình không trọn…nợ duyên hết rồi.

Bước từng bước giữa đơn côi
Năm canh thổn thức…lòng bồi hồi đau
Còn đây nước mắt không màu
Khóc tình duyên bạc…chia nhau rồi về.

Đông buồn rét buốt tái tê
Đường xưa kỷ niệm…bốn bề tuyết giăng
Tìm đâu ra bóng chị Hằng
Bởi mây đen phũ bóng Trăng chẳng còn.

Dù mình góc bể đầu non
Tình yêu ngày ấy…em còn nhớ không?
Hay đang hạnh phúc ấm nồng
Quên người năm cũ ngày trông đêm chờ.

Đau lòng trút cạn vào thơ
Tìm quên thương nhớ dại khờ ngày xưa
Thu đi Đông đã vào mùa
Tình duyên không nợ chát chua ngậm ngùi.
———————
TÌNH NHƯ BỌT NƯỚC

Chờ nhau năm tháng mỏi mòn
Yêu thương giờ cũng héo hon nhạt dần
Cuộc đời là cõi phù vân
Nên hồng nhan bạc mấy lần lạc duyên.

Nhớ khi hai đứa cùng nguyền
Nơi hàng cây gió ngã nghiêng bên đường
Tay em anh nắm nói thương
Nhưng giờ còn lại đoạn trường đớn đau.

Trần gian đen trắng hai màu
Yêu thương rồi cũng lạc nhau giữa đời
Ngoài đường tuyết phủ khắp nơi
Em thầm lặng bước giữa trời lạnh căm.

Đời em như kiếp con tằm
Trả vay…vay trả tháng năm ngậm ngùi
Biết bao giờ mới được vui
Thời gian rồi cũng…chôn vùi ngày xanh.

Nợ duyên nay đã không thành
Gánh tình dang dở lòng canh cánh buồn
Hai hàng nước mắt chợt tuôn
Bao nhiêu kỷ niệm quay cuồng trong em.

Hạt mưa vừa rớt trước thềm
Mang theo lá rụng càng thêm chạnh lòng
Còn gì đâu nữa mà mong
Tình như bọt nước…giữa dòng sông trôi.
—————————–

TÌNH THỪA

Thương thay một mối tình thừa
Phải chi chiều đó…đừng đưa nhau về
Bây giờ lòng chẳng tái tê
Đâu ôm sầu muộn không hề đau thương.

Anh gieo chi nỗi đoạn trường
Đắng cay chua chát sầu vương chữ tình
Hoàng hôn cứ ngỡ bình minh
Nên giờ đau khổ riêng mình em mang.

Khóc cho duyên số bẽ bàng
Trăm cay ngàn đắng lòng tan nát lòng
Còn đâu sáng đợi chiều mong
Tình như Thu chết lá chòng chành đưa.

Giờ đây tình lỡ hương thừa
Đời hồng nhan bạc sớm trưa ngậm ngùi
Em về nuốt lệ làm vui
Oằn lưng cõng nhớ chôn vùi niềm đau.

Thế gian đen trắng hai màu
Nên duyên không nợ mất nhau lẽ thường
Trả người hai tiếng yêu thương
Em thầm lặng bước rồi nhường anh qua.

Thời gian rồi cũng nhạt nhòa
Bao nhiêu kỷ niệm thiết tha phai mờ
Ngậm ngùi trút cạn vào thơ
Lòng đau quặn thắt lệ chờ chực tuôn.
—————————–
BƯỚC TỪNG BƯỚC THẦM

Quay về gặm nhấm đắng cay
Buồn len lén đọng những ngày không anh
Tình như gió thổi qua mành
Còn chăng cũng chỉ mong manh lệ sầu.

Lá vàng rơi rụng theo Ngâu
Trôi theo dòng nước qua cầu về sông
Gió đưa sóng đẩy bềnh bồng
Em ngồi mãi đợi…chờ trông héo mòn.

Cho dù lặn biển trèo non
Tình anh em vẫn luôn còn trong tim
Giờ đây biết ở đâu tìm?
Người Nam kẻ Bắc như chim giữa trời.

Đau lòng lắm bạn tình ơi
Sầu thương đau đớn nghẹn lời xót xa
Đành thôi quên thuở mặn mà
Rồi thầm bước giữa phong ba đoạn trường.

Cũng đừng lưu luyến vấn vương
Chia nhau mỗi đứa…một đường mà đi
Tình yêu nay chẳng còn gì
Quay lưng bước vội…còn chi mà chờ.

Em còn đây chỉ vần thơ
Chất chồng kỷ niệm…ngày khờ dại yêu
Xa nhau mới thấy thương nhiều
Hoàng hôn phũ xuống bước liêu xiêu buồn.
——————————

CHIỀU BUỒN

Hoàng hôn hoang vắng tịch liêu
Đời luôn lận đận mang nhiều nỗi đau
Như Thu lá chết thay màu
Gió miên man thổi…thi nhau rụng rời.

Bao lần nước mắt tuôn rơi
Khóc cho thân phận nửa đời phấn hương
Trách anh sao nỡ chia đường
Quên dòng sông cũ chẳng vương vấn đò.

Còn gì đâu nữa đắn đo
Thôi đành quên những dặn dò ngày xưa
Bởi thương nhớ cũng đã thừa
Giờ đây khuya sớm…sáng trưa mặc tình.

Thói đời giàu trọng đói khinh
Nên duyên nợ của chúng mình đành xa
Bao nhiêu tha thiết mặn mà
Những ngày mình đã trải qua chẳng còn.

Xa rồi lòng mãi héo hon
Mình em bước giữa lối mòn không anh
Tình như gió thổi qua mành
Còn chăng cũng chỉ…long lanh giọt sầu.

Thu buồn lá chết theo Ngâu
Lời yêu không trọn giang đầu cuối sông
Anh như chiếc lá xuôi dòng
Trôi theo sông nước… mãi không nhớ bờ.
——————————–
DANG DỞ CUỘC TÌNH

Đời sao cay đắng lắm điều
Công danh sự nghiệp tình yêu sang hèn
Một mình lận đận bon chen
Buồng tim rỉ máu…vết hằn ngày xưa.

Đời ôm mảnh ghép duyên thừa
Nên trăm năm vẫn…tình chưa trọn tình
Thôi đành lặng lẽ làm thinh
Mặc cho nước mắt đời mình tuôn rơi.

Bao nhiêu thương nhớ một thời
Nay tình không trọn đành chơi vơi sầu
Lá vàng rơi rụng theo Ngâu
Tình chia hai đứng mỗi đầu sông Tương.

Giờ đây mỗi kẻ một đường
Tình em anh trả…yêu thương xa dần
Cuộc đời là cõi phù vân
Có duyên không nợ…tình ngần ấy thôi.

Thương yêu giờ cũng cạn rồi
Chúng mình như đũa lẻ đôi chạnh lòng
Hết rồi ngày đợi tháng mong
Còn chăng nước mắt lưng tròng em anh.

Ngày xưa mơ ước duyên lành
Nhưng nay đau xót lòng canh cánh buồn
Ngước lên giọt lệ vừa tuôn
Đang thầm lặng đổ cuốn cuồn theo mưa.

Đời ôm mảnh ghép duyên thừa
Nên trăm năm vẫn…tình chưa trọn tình.

—————————
HỒNG NHAN PHẬN BẠC

Mười hai bến nước đục trong
Một thời mang nặng nỗi lòng vì yêu
Trái ngang cay đắng lắm điều
Ôm bao nhiêu nhớ bấy nhiêu giọt sầu.

Đường đời vạn nẻo thương đau
Xin đừng rút ván sang cầu người ơi
Để rồi sầu khổ suốt đời
Từng đêm trút cạn những hơi thở buồn.

Cuộc đời lận đận chẳng suôn
Lang thang khắp chốn từ nguồn về xuôi
Tình yêu nước mắt ngậm ngùi
Buồn thương hận tủi sướng vui một thời.

Làm người ai cũng lệ rơi
Duyên tình không trọn…một đời ly tan
Khóc cho duyên số lỡ làng
Hồng nhan phận bạc tình dang dở hoài.

Chùm thơ lục bát hay về tình yêu lãng mạn gây thương nhớ nhất
—————————–
BUỒN THIÊN THU

Đường tình lắm cảnh bể dâu
Em anh đành phải…hai đầu tương tư
Vừa thương đã nói tạ từ
Giờ đây còn lại…những dư âm buồn.

Thôi đành quay mặt tay buông
Anh nguyền về với…cội nguồn chân tu
Trần gian là chốn ngục tù
Chữ duyên lạc lối thiên thu ngậm ngùi.

Gặp nhau nuốt lệ làm vui
Nếu còn thương nhớ hãy vùi chôn sâu.
Hương yêu dù mãi thắm màu
Nhưng tình cam chịu mất nhau giữa đời.

Cuối chiều giọt nắng chơi vơi
Anh thầm bước giữa đất trời lang thang
Chưa Thu nhưng lá héo vàng
Rụng rơi từng chiếc…lòng tan nát lòng.

Sao em gạn đục tìm trong
Buông tình trôi nổi giữa vòng trầm luân
Mong em hạnh phúc không buồn
Riêng anh gánh chịu lệ tuôn tháng ngày.

Trái ngang chua chát đắng cay
Mình đừng khơi dậy…rồi đày đọa nhau
Trách em phụ khó tham giàu
Quên duyên bỏ nợ…làm đau cuộc tình.

——————————-

GIỮ TRỌN LỜI NGUYỀN

Trải qua cay đắng một thời
Tình yêu ngang trái chơi vơi thật buồn
Nhiều lần nước mắt chợt tuôn
Bao nhiêu kỷ niệm quay cuồng trong tim.

Vắng nhau em mãi kiếm tìm
Nhưng anh biền biệt lặng im chẳng về
Đành rằng không phải phu thê
Nhưng tình nghĩa nặng câu thề chia nhau.

Dù cho mình chẳng sang giàu
Tình luôn êm ấm trước sau một lòng
Suốt đời em chỉ thầm mong
Đôi mình sẽ thoát khỏi vòng gian nan.

Bao năm lệ đổ ngập tràn
Bây giờ thương nhớ sang trang mới rồi
Em nguyền một dạ chung đôi
Người dưng khác họ yêu rồi không phai.

Vần thơ tuy ngắn tình dài
Giữ tròn hạnh phúc tình lai láng tình
Hết đêm rồi đến bình minh
Đã qua lận đận giờ mình sánh duyên.

Quên bao cay đắng lụy phiền
Hết rồi những lúc chao nghiêng giữa đời
Không còn mỗi đứa một nơi
Cùng nhau khắc dạ một lời thủy chung.
————————
CHIỀU MƯA LỖI HẸN

Em đừng níu giữ lời thương
Bởi tình duyên đã…đôi đường chia phôi
Giờ đây mình mất nhau rồi
Đâu còn những lúc chung đôi sớm chiều.

Cuối hoàng hôn…nắng hắt hiu
Lá vàng rụng xuống đã nhiều hơn xưa
Thương nhau biết nói sao vừa
Bao Thu chồng chất vẫn chưa trọn tình.

Đau lòng hãy cố lặng thinh
Đành thôi quên chuyện đôi mình từ đây
Dù thương nhớ vẫn tràn đầy
Nhưng ngang trái đã…bủa vây từng giờ.

Anh lần bước giữa bơ vơ
Mình duyên không nợ đứng chờ thiên thu
Trần gian là chốn ngục tù
Thương yêu dang dở…lời ru đượm buồn.

Mưa chiều từng hạt vừa tuôn
Nhìn theo chớp biển mưa nguồn đớn đau
Trách Thu làm lá phai màu
Tình mình cũng đã…xa nhau ngút ngàn.

Em về hãy bước sang ngang
Đừng lưu luyến nữa…héo tàn tuổi xuân
Thương thay một mối tình buồn
Yêu thương không trọn mãi tuôn giọt sầu.

————————
CÒN LẠI MÌNH ANH

Một thời xa cách quê hương
Nay về cây phượng sân trường còn nguyên
Nhưng em ván đã đóng thuyền
Dòng lưu bút cũng…theo duyên em rồi.

Lặng thầm nước mắt chợt rơi
Bước chầm chậm bước giữa đời không em
Mưa rơi từng giọt trước thềm
Khi nhìn xác phượng càng thêm chạnh lòng.

Còn gì đâu nữa mà mong
Tình yêu ngày trước…theo dòng thời gian
Trách cho số phận bẽ bàng
Đường yêu lỗi nhịp…tình sang ngang đò.

Đâu còn kỷ niệm từng cho
Khi hoàng hôn xuống…hẹn hò bên nhau
Phải chăng nước mắt không màu
Nên tình khắc khoải thương đau thế này.

Anh về gom nhặt đắng cay
Sống mòn mỏi sống những ngày bơ vơ
Nhớ nhau ngồi đếm từng giờ
Lật dòng lưu bút…lòng ngơ ngẩn buồn.
————————
TÌNH ĐÃ NHẠT NHÒA

Mây giăng phũ kín rừng chiều
Dòng sông vắng lặng gió hiu hiu buồn
Em ngồi nước mắt chợt tuôn
Tình ngang trái cũng bắt nguồn từ đây.

Mưa Thu lá rụng rơi đầy
Đường xưa kỷ niệm…giờ đây vắng rồi
Hoàng hôn ngồi đếm lá rơi
Nhớ từng kỷ niệm một thời còn nhau.

Xót thương chiếc lá thay màu
Vàng khô rơi rụng trước sau ngập đường
Lỡ làng phai nhạt phấn hương
Mới hay tình lắm đoạn trường gian nan.

Anh gieo chi lắm phũ phàng
Bao nhiêu cay đắng…làm tan nát tình
Em giờ cam chịu lặng thinh
Rồi ngồi gặm nhấm thuở mình còn yêu.

————————-

CŨNG BỞI DO NGHÈO

Một đời khắc khoải gieo neo
Má hồng phận bạc bởi nghèo trót mang
Năm canh thao thức mơ màng
Ngậm ngùi thương xót tình dang dở tình.

Thói đời giàu trọng nghèo khinh
Quên thương bỏ nhớ…mặc tình lệ rơi
Mất nhau lây lất giữa đời
Như bao lá rụng nằm phơi tháng ngày.

Oằn lưng em gánh đắng cay
Nhưng anh chẳng nghĩ càng đày đọa thêm
Bờ mi nước mắt ướt mềm
Hết rồi kỷ niệm những đêm ấm nồng.

Bây giờ anh có nhớ không?
Riêng em vẫn giữ một lòng thủy chung
Dù cho mình chẳng đi cùng
Nhưng trong ký ức…chẳng lung lay tình.
—————————-
ANH VỘI THAY LÒNG

Mây giăng phủ kín rừng chiều
Dòng sông vắng lặng gió hiu hiu buồn
Nghẹn ngào nước mắt chợt tuôn
Bởi tình ngang trái…bắt nguồn từ đây.

Gió Thu lá rụng rơi đầy
Đường xưa kỷ niệm giờ đây vắng rồi
Hoàng hôn ngồi đếm lá rơi
Mà thương năm tháng một thời còn nhau.

Nhìn theo chiếc lá thay màu
Vàng khô rơi rụng trước sau ngập đường
Bây giờ phấn nhạt phai hương
Mới hay đời lắm đoạn trường gian nan.

Người gieo chi những phũ phàng
Đớn đau cay đắng…mình tan nát tình
Em giờ cam chịu lặng thinh
Ngày đêm gặm nhấm thuở mình còn yêu.

Đau thương chồng chất quá nhiều
Lòng bao nhiêu nhớ bấy nhiêu giọt sầu
Thu về lá chết theo Ngâu
Tình như nước chảy qua cầu lênh đênh.

Bèo trôi theo nước bồng bềnh
Cuốn theo con sóng chiều lên sáng về
Cuộc đời nhiều nỗi nhiêu khê
Tình ôm trái đắng…câu thề đong đưa.
————————
HOÀNG HÔN BUỒN

Hoàng hôn tím cả rừng chiều
Không gian vắng lặng gió hiu hiu buồn
Hai hàng nước mắt vội tuôn
Bởi em anh phải đầu nguồn cuối sông.

Đắng cay chua chát chất chồng
Ngày đêm ôm mộng tình không thấy về
Cuộc đời sao quá nhiêu khê
Yêu thương tha thiết chẳng hề chung đôi.

Lòng em đau đớn bồi hồi
Bởi duyên không trọn…đành thôi giã từ
Ghế buồn nay cũng thừa dư
Đường xưa kỷ niệm…bây chừ chẳng qua.

Yêu thương dù lắm đậm đà
Nhưng tình không nợ…còn xa…vô thường
Trả anh phân nửa lời thương
Rồi quay lưng bước ngược đường tìm quên.
————————-
TÌNH KHUYẾT NHƯ TRĂNG

Tình mình nay khuyết như Trăng
Đang treo lơ lửng nhùng nhằng chơi vơi
Lặng câm chẳng thốt nên lời
Đường qua trống vắng…lá rơi thật nhiều.

Một mình chân bước liêu xiêu
Tìm trong kỷ niệm những chiều bên nhau
Phượng nay cũng đã thay màu
Duyên xưa tình cũ…ôm đau thương chờ.

Em còn giữ những vần thơ
Một thời nhung nhớ dại khờ yêu anh
Đến khi mộng vỡ chẳng thành
Lệ hoen mắt biếc…lòng canh cánh sầu.

Bây giờ biết phải về đâu?
Khi anh rút ván qua cầu sang ngang
Bỏ em duyên phận lỡ làng
Ngồi ôm quá khứ…chứa chan giọt buồn.
———————–
ĐÒ QUA BẾN SÔNG

Còn chi thương xót cho bằng
Tình như Trăng khuyết mây đen phủ rồi
Một mình bước giữa đơn côi
Nhớ nhung kỷ niệm một thời còn thương.

Giờ đây mỗi kẻ một đường
Lặng thầm gặm nhấm dư hương tháng ngày
Cuộc đời sao lắm đắng cay
Người đành phụ nghĩa…đọa đày lên nhau.

Tóc xanh giờ cũng hai màu
Nhưng sao tình mãi thương đau mỏi mòn
Anh nguyền chung thủy sắc son
Nhưng riêng thương nhớ…em còn giữ không?

Gió đưa con sóng bềnh bồng
Đẩy thuyền trôi dạt…quên sông…bỏ bờ
Đành cam chịu cảnh bơ vơ
Bởi duyên tình ấy… bây giờ còn đâu?

Trần gian là chuỗi ngày sầu
Đắng cay chua chát bể dâu đoạn trường
Trả nhau hai tiếng yêu thương
Đời anh bạc phận…xin nhường em qua.

Quay lưng nước mắt nhạt nhòa
Trách thầm duyên lỡ…tình xa suốt đời
Lặng nhìn chiếc lá vàng rơi
Đang quằn quại giữa đất trời mà thương.
————————-
TÌNH CHƠI VƠI

Anh về qua bến đò ngang
Cho em nhắn gởi muôn vàn yêu thương
Từ khi cất bước lên đường
Lòng canh cánh nhớ quê hương dạt dào.

Nhớ ngày tình đã dâng trao
Bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào ấm êm
Tưởng đâu mãi được êm đềm
Nào hay thương nhớ ngày thêm xa dần.

Trần gian là cõi phù vân
Nên duyên nợ cũng chỉ ngần ấy thôi
Giờ đây cách biệt nhau rồi
Mình em bước giữa đơn côi lạnh lùng.

Hết rồi mộng ước về chung
Thương yêu còn lại tận cùng nỗi đau
Mùa Thu chiếc lá thay màu
Em anh tình cũng mất nhau giữa đời.

Đau lòng lắm bạn tình ơi
Đành chôn kỷ niệm một thời vào tim
Nhớ nhau giờ biết đâu tìm
Bởi mình nay mãi như kim giữa dòng.

Còn đâu ngày tháng đợi mong
Giờ đây nước mắt lưng tròng chơi vơi
Em thương anh nhất trên đời
Nhưng tình chia biệt hai nơi thật buồn.

Thơ lúc bát về tình yêu đơn phương

Thơ lúc bát hay về tình yêu đơn phương là nỗi thổn thức của một người đang đơn phương ai đó. Bạn đã yêu đơn phương một ai đó chưa? Cái cảm giác yêu thầm ai đó, chỉ biết đứng nhìn từ xa, say luôn từ ánh mắt đến nụ cười. Chẳng cần người ấy làm gì chỉ cần người ấy vui, bạn cảm thấy vui, người ấy buồn bạn cảm thấy lo lắng, người ấy hạnh phúc bên ai đó bạn cảm thấy hụt hẫng vậy thôi. Yêu đơn phương là vậy đấy, không ai biết cũng chẳng ai hay, nhưng cũng đủ làm cho ta trải qua biết bao nhiêu cung bậc cảm xúc. Gửi tới các bạn trẻ đang yêu đơn phương, hãy đọc những bài thơ lục bát hay về tình yêu đơn phương dưới đây, để trải lòng mình nhé.

Chùm thơ lục bát hay về tình yêu lãng mạn gây thương nhớ nhất

Tình Đơn Phương
Ngoài hiên thánh thót mưa rơi
Giáng sinh lại nhớ đến người tôi yêu
Tưởng gần mà cách bao nhiêu
Chẳng bao giờ dám nói điều yêu em
Rằng quen thì thật là quen
Tim em lặng lẽ buông rèm từ lâu
Chưa yêu đã sợ khổ đau
Trái tim vẫn mãi một mầu trinh nguyên
Yêu em không muốn lụy phiền
Hay là mình chẳng có duyên vợ chồng
Một mai lỡ phận má hồng
Lòng anh day dứt vì không ngỏ lời
Yêu em yêu đến trọn đời
Tình đơn phương mãi rối bời lòng anh
Muốn như nguồn nước ngọt lành
Lâu dần thấm mãi em thành tình yêu
—————————-
Tình yêu đơn Phương
Số phôn bấm mấy lượt rồi
Bấn xong lại xóa, đứng ngồi chẳng yên
Gọi taxi chạy luyên thuyên
Cảnh Sài Gòn chụp cho quên cơn buồn
Sài Gòn ơi, nhớ Sài Gòn!
Cà phê đen uống cồn cào ruột gan
Sài Gòn mưa ướt gã gàn
Mưa là em tới vội vàng chợt đi
Sài Gòn phố vắng đêm khuya
Còn tôi với gió thầm thì hàn huyên
Đành nhờ gió giám sát em
Tình đơn phương ngấm say mềm tương tư.
————————
Tình mãi Đơn Phương
Hoa xinh chi lắm hoa ơi
Để cho ánh nắng mặt trời phát ghen
Sáng chi cho lắm hỡi đèn
Để cho bóng tối đêm đen bàng hoàng
Xinh chi cho lắm hỡi nàng
Mày tằm mặt phượng cho chàng ngẩn ngơ
Duyên sao duyên khéo hừng hờ
Cho chàng lưu luyến bơ vơ một mình
Nói Với Tình Đơn Phương
Thơ tình anh viết bao nhiêu
Mà sao không thấy nói điều yêu em
Lúc nào cũng bảo rằng quen
Vậy mà chẳng dám nhóm nhen lửa tình
Em đâu muốn sống một mình
Chẳng qua chưa thấy bóng hình nào ưng
Riêng anh sao cứ lừng chừng
Con trai mà lại ngập ngừng lời yêu
Em đâu cần phải nói nhiều
Một lời thôi cũng là điều em mong
Đò chiều chẳng cặp bến sông
Để em đứng mãi ngóng trông đợi chờ
Đã yêu đừng có hững hờ
Trải lòng bằng những câu thơ làm gì
Yêu thì mạnh bạo nói đi
Em là con gái nhắc thì vô duyên
————————-
Đơn Phương
Đậm chất hai chữ chung tình
Đơn phương một người toàn là khổ đau

Biết vậy mà vẫn cữ ngu
Để cho tim phải nát tan nhiều lần
Nước mắt thấm đẫm hàng mi
Lòng đau như cắt người có biết không
Nếu đã không duyên, không phận
Cớ sao cứ phải để ta gặp nàng.

Chùm thơ lục bát hay về tình yêu lãng mạn gây thương nhớ nhất

———————————-
Nhìn Theo Lá Rụng

Giọt thương giọt nhớ giọt sầu
Anh mang theo hết còn đâu mà tìm?
Kiếm nhau như thể mò kim
Chim bay phía Bắc em tìm hướng Đông.

Lặng nghe đau xé trong lòng
Tình chia hai ngã còn mong đợi gì?
Nào ai giữ được người đi
Đành chôn kỷ niệm níu ghì thêm đau.

Đời hoa hương phấn nhạt màu
Phải cam chịu cảnh mất nhau chữ tình
Hoàng hôn mà ngỡ bình minh
Nên đau đớn chỉ riêng mình em mang.

Nhìn theo chiếc lá rụng vàng
Lòng em chua chát buồn man mác buồn
Quay lưng từng giọt lệ tuôn
Tim em quặn thắt lòng cuồng cuộn đau.
————————–
Nếu Như …
Nếu như…ngày ấy không quen
Thì nay đâu phải nhớ em thế này !
Nếu như…Ai bảo gừng cay
Thì tình xa cách…còn cay hơn gừng !

Nếu ai bảo được gió dừng
Nhờ người nói hộ: em đừng quên tôi
Nếu ai hái được sao trời
Nhờ người nói giúp: rằng tôi yêu nàng !

Nếu như…cùng chuyến đò ngang
Nàng không e ấp, dịu dàng bên tôi
Nếu như…nàng chẳng ngỏ lời
Nhìn tôi say đắm…mắt, môi dịu hiền…
———————–
Em Về Qua Ngõ Nhà Anh
Chiều nay trời sắp đổ mưa
Em về ngang ngõ…anh vừa vội đi
Lặng nghe tiếng gió thầm thì
Người xưa đã khuất…còn chi mà tìm.

Đau lòng…nát cả buồng tim
Không gian vắng lặng im lìm chìm sâu
Đời gieo chi lắm đau sầu
Nhớ nhau em biết…tìm đâu bây giờ.?

Một mình với bóng ngẫn ngơ
Tình trăm năm chết ai chờ…ai trông?
Lá trôi theo nước xuôi dòng
Em gom nhặt hết đem hong giữa đời.

Đếm từng giọt lệ mình rơi
Ôm thương giữ nhớ một thời còn yêu
Chiều nay rồi lại bao chiều
Em lang thang bước lòng hiu hắt buồn.
—————————–
Canh Sầu Trăn Trở

Trăng rơi xuống mảnh vai gầy
Nhớ thương ai đó phủ đầy vườn hoang
Đêm sầu dạ nhớ ngổn ngang
Ngàn vì sao sáng mơ màng lời ru

Chợt hiên nhỏ hạt sương mù
Vần thơ em gửi cũng từ hôm nao
Xé toang gió lạnh trôi vào
Bên khung cửa sổ ngạt ngào mùi hoa

Yêu thương dâng chút mặn mà
Tình đâu chia nửa hồn xa ngậm ngùi
Chong thầm trí tự mừng vui
Giữa mùa Xoan nở ngát mùi chứa chan

Giật mình trong tiếng thở than
Người ơi xuân đã sắp tàn đó thôi
Bao năm xa cách phương trời
Quầng thâm đôi mắt nhớ lời thề xưa

Sân nhà bỗng đổ cơn mưa
Sấm gầm, gió lộng rèm thưa buông hờ
Tình này gửi vội vào thơ
Dù xa cách trở vẫn chờ lời thương.
———————–
Anh Về Đốt Nhớ Chôn Thương

Anh về xé toạc con tim
Rồi ngơ ngẫn đứng đi tìm lời yêu
Thì ra cay đắng cũng nhiều
Bao nhiêu giọt nhớ bấy nhiều giọt sầu.

Thu đi tình chết theo Ngâu
Lá vàng rơi rụng trên đầu dưới chân
Tiếng yêu chỉ đến một lần
Nhưng nay trôi giữa sông Ngân mất rồi.

Đành cam chịu cảnh chia đôi
Hai phương lặng lẽ tim bồi hồi đau
Trả em thương nhớ thắm màu
Mà ngay xưa đã có nhau chung đường.

Anh về đốt nhớ chôn thương
Rồi quay lưng sống chán chường như xưa
Lặng nghe nước mắt cũng vừa
Giọt rơi từng giọt theo mưa cuối chiều.
—————————
Tình Buồn

Gió lùa mây xuống góc trời
Để chiều vàng võ chơi vơi bềnh bồng
Buồn rơi theo lá trôi sông
Mà nghe se thắt chạnh lòng nhớ thương

Bóng ai vương nắng cuối đường
Ngồi ôm bóng lẻ sầu vương cuộc tình
Hết rồi duyên nợ ba sinh
Yêu thương còn lại là tình bơ vơ !

Tình si tim hóa dại khờ
Đắng cay trút hận vào thơ….dòng sầu
Mai này tình sẽ về đâu
Cả đời than thở bên cầu tơ duyên

Đành thôi chút lấy lụy phiền
Trăm năm nuốt tủi tình riêng bẽ bàng
Ôm sầu gánh cả trái ngang
Lòng đau quặn thắt lệ tràn ướt mi.
—————————-
Hoàng Hôn Buồn
Hoàng hôn tím cả rừng chiều
Không gian vắng lặng gió hiu hiu buồn
Hai hàng nước mắt vội tuôn
Bởi em anh phải đầu nguồn cuối sông.

Đắng cay chua chát chất chồng
Ngày đêm ôm mộng tình không thấy về
Cuộc đời sao quá nhiêu khê
Yêu thương tha thiết chẳng hề chung đôi.

Lòng em đau đớn bồi hồi
Bởi duyên không trọn…đành thôi giã từ
Ghế buồn nay cũng thừa dư
Đường xưa kỷ niệm…bây chừ chẳng qua.

Yêu thương dù lắm đậm đà
Nhưng tình không nợ…còn xa…vô thường
Trả anh phân nửa lời thương
Rồi quay lưng bước ngược đường tìm quên.

Thơ lục bát về tình yêu hài

Thơ lục bát hay về tình yêu hài cho ta những phút giây thật thoải mái bên cạnh người yêu. Tình yêu luôn biết cách đưa con người ta đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Tình yêu đâu chỉ có ngọt ngào đơn thuần là hạnh phúc, tình yêu đôi khi là những tiếng cười vui sảng khoái của cả hai mang đến cho nhau. Dưới đây là những bài thơ lục bát hay về tình yêu siêu hài hước và dí dỏm, cùng đọc và chia sẻ đến với người ấy để có những phút giây thư giãn thú vị, giải trí vui vẻ dành cho nhau nhé.

Chùm thơ lục bát hay về tình yêu lãng mạn gây thương nhớ nhất

Bài số 1
Hoa thơm, Hoa đẹp, Hoa vẫn tàn.
Tình sâu, Tình nặng, Tình vẫn tan.

Bài số 2
Rượu đắng, Rượu cay, Rượu vẫn hết.
Người Hứa, Người thề, Người vẫn quên…

Bài số 3
Trăng lên..trăng tròn..trăng lại khuyết
Tuyết rơi..tuyết phủ..tuyết lại tan

Bài số 4
Tình yêu như một que tăm.
Khi xong yến tiệc xỉa răng một hồi.

Bài số 5
Tình yêu như một cái nồi.
Cái vung mà khít thì sôi rì rà.

Bài số 6
Tình yêu như một chiếc phà.
Mỗi khi cập bến là ta hết đời.

Bài số 7
Tình yêu như một cái chai.
Rót lắm cũng hết nên ai cũng thèm.

Bài số 8
Tình yêu như một chiếc kèn.
Tò te cứ thổi vang rền loa loa.

Bài số 9
Tình yêu như một bông hoa.
Ai ai cũng muốn hít hà khen thơm.

Bài số 10
Tình yêu như một đống rơm.
Gặp mồi lửa cháy hương thơm ngọt ngào.

Bài số 11
Tình yêu như thể tù lao.
Người ngoài dại dột vượt rào vô thăm.

Bài số 12
Tình yêu như chiếc bút chì.
Lâu lâu không vót… tức thì vứt toi.

Bài số 13
Tình yêu như một trò chơi.
Hỏi rằng nhân thế mấy người thắng đây?

Bài số 14
Tình yêu như một sợi dây.
Chăng qua chăng lại có ngày đứt ra.

Bài số 15
Tình yêu như cái bánh đa.
Ai đem nhúng nước thế là mất ăn.

Bài số 16
Tình yêu như lốp với săm.
Săm mà bị hỏng lốp nằm với ai?

Bài số 17
Rượu đắng, Rượu cay, Rượu vẫn hết.
Người Hứa, Người thề, Người vẫn quên…

Bài số 18
Tình yêu như lốp với săm.
Săm mà bị hỏng lốp nằm với ai?

Bài số 19
Tình yêu như một chiếc kèn.
Tò te cứ thổi vang rền loa loa.

Bài số 20
Trăng lên..trăng tròn..trăng lại khuyết
Tuyết rơi..tuyết phủ..tuyết lại tan.

Bài số 21
Tình yêu như món thịt gà
Người trẻ háo hức, người già chê dai.

Bài số 22
Tình yêu như mắt với tai.
Nếu thiếu một đứa tương lai còn gì.

Bài số 23
Tình yêu như một trò chơi.
Hỏi rằng nhân thế mấy người thắng đây?

Bài số 24
Tình yêu như một sợi dây.
Chăng qua chăng lại có ngày đứt ra.

Bài số 25
Tình yêu như cái bánh đa.
Ai đem nhúng nước thế là mất ăn.

Bài số 26
Tình yêu như lốp với săm.
Săm mà bị hỏng lốp nằm với ai?

Bài số 27
Tình yêu như một chiếc kèn.
Tò te cứ thổi vang rền loa loa.

Bài số 28
Dây tơ hồng …quấn quanh chuồng lợn.
Tình chúng mình có tợn quá không em??

Bài số 29
Thò tay mà bứt cọng ngò
Thương em đứt ruột giả đò ngó lơ.

Bài số 30
Tình yêu như một trò chơi.
Hỏi rằng nhân thế mấy người thắng đây?

Bài số 31
Tình yêu như cái bánh đa.
Ai đem nhúng nước thế là mất ăn.

Bài số 32
Nước trong nước chảy quanh chùa ,
Không yêu ta cũng bỏ bùa cho yêu.

Bài số 33
Tình yêu như chiếc bút chì.
Lâu lâu không vót… tức thì vứt toi.

Bài số 34
Tình yêu như lốp với săm.
Săm mà bị hỏng lốp nằm với ai?

Bài số 35
Tình yêu như món thịt gà
Người trẻ háo hức, người già chê dai

Bài số 36
Tình yêu như một cái chai.
Rót lắm cũng hết nên ai cũng thèm.

Bài số 37
Nụ cười em bao la vũ trụ
Muôn vạn thiên hà lấp lánh trăng sao.

Chùm thơ lục bát hay về tình yêu lãng mạn gây thương nhớ nhất

Bài số 38
Nếu đã hẹn biển cứ nằm im nhé !
Sóng ra khơi rồi sóng lại quay về.

Bài số 39
Bên sông một đóa hoa cười
Bèo trôi lãng đãng tình người an nhiên

Bài số 40
Hạnh phúc nào cũng chan hòa mật đắng
Cố tìm quên mà gợi nhớ suốt đời.

Bài số 41
Anh yêu em không hề bốc phét
Tình yêu dài một mét có dư
Anh yêu em không sợ đau khổ
Năm trong quan tài thò cổ ra yêu…

Bài số 42
Nếu mà không lấy được em,
Anh về đóng cửa cài đèn đi tu.
Tu mô cho em tu cùng,
May mà thành phật ở chung một chùa.

Bài số 43
Dòng tâm sự gửi lên trang giấy
Hỡi người yêu! em có biết hay không
Một phút vắng em, anh buồn biết mấy
Cả cuộc đời vô nghĩa nếu vắng em.

Bài số 44
Giữa thế giới rộng lớn này
Giữa dòng người tấp nập
Em vô tình gặp được anh
Nhưng hai ta lướt qua như người xa lạ
Bổng đâu dòng lệ chợt tuôn rơi
Có phải em đã bị lãng quên bởi quá khứ
Hay chỉ là vô tình!

Bài số 45
Trăng lên..trăng tròn..trăng lại khuyết
Tuyết rơi..tuyết phủ..tuyết lại tan
Hoa rơi..hoa nở..hoa lại tàn
Tình đẹp..tình sâu..tình vẫn tan.

Bài số 46
Anh bật khóc khi thấy mình vô dụng
Bàn tay gầy không đủ để em yêu

Mắt ướt đẫm nhìn tình rơi lệ
Hận anh nghèo không có được tình em.

Bài số 47
Nhớ anh em cũng nhớ đủ rồi
Tình em cũng đã sắp tàn phai
Một mai em lên thuyền rời bến
Em mỉm cười định mệnh phải xa anh.

Bài số 48
Trả lại người bao mộng ước đôi ta
Tình lỗi nhịp.. giấc mơ hoa tan chảy
Bởi tha thiết không em thì cũng vậy
Hỏi tiếng lòng .. chỉ thấy vọng xa xôi..

Bài số 49
Tại sao nước mắt lại tràn
Tại sao hy vọng lại càng mất đi
Tại sao uống rượu ngàn ly
Nhưng lại không thể quên đi một người

Bài số 50
Uống cho say để quên đi tất cả
Quên nỗi buồn, sự cô độc, kẻ cô đơn
Chợt nhận ra trong giấc ngủ chập chờn
Đời vô vị khi tâm hồn đã chết!

Bài số 51
Dòng tâm sự gửi lên trang giấy
Hỡi người yêu! em có biết hay không
Một phút vắng em, anh buồn biết mấy
Cả cuộc đời vô nghĩa nếu vắng em.

Bài số 52
Giữa thế giới rộng lớn này
Giữa dòng người tấp nập
Em vô tình gặp được anh
Nhưng hai ta lướt qua như người xa lạ
Bổng đâu dòng lệ chợt tuôn rơi
Có phải em đã bị lãng quên bởi quá khứ
Hay chỉ là vô tình!

Bài số 53
Trăng lên..trăng tròn..trăng lại khuyết
Tuyết rơi..tuyết phủ..tuyết lại tan
Hoa rơi..hoa nở..hoa lại tàn
Tình đẹp..tình sâu..tình vẫn tan.

Bài số 54
Anh bật khóc khi thấy mình vô dụng
Bàn tay gầy không đủ để em yêu
Mắt ướt đẫm nhìn tình rơi lệ
Hận anh nghèo không có được tình em.

Bài số 55
Nhớ anh em cũng nhớ đủ rồi
Tình em cũng đã sắp tàn phai
Một mai em lên thuyền rời bến
Em mỉm cười định mệnh phải xa anh

Hi vọng chùm thơ lục bát hay về tình yêu trên đây đã giúp bạn có những khoảnh khắc thư giãn. Tình yêu vốn dĩ rất đẹp, chỉ là chúng ta chưa biết cách làm cho nó đẹp hơn theo từng ngày thôi. Không chỉ bằng lời nói, bằng hành động mà có khi cả từ những bài thơ ngọt ngào gửi đến đối phương cũng đã khiến tình yêu thêm màu sắc lãng mạn và hạnh phúc. Cùng chia sẻ những bài thơ lục bát hay về tình yêu đến với nửa kia, để vun đắp cho một tình yêu đẹp đẽ nhé! Chúc các bạn vui vẻ.




Thơ Hay - Tags: